Cho phép bản thân vấp ngã

Dường như mỗi chúng ta từ khi còn rất nhỏ đã được vun đắp tư tưởng rắng cuộc đời phải là 1 đường thẳng đi lên. Phải có điểm số tốt, phải đạt thành tích cao hơn, phải có lý lịch hồ sơ đẹp và không tì vết

Chính vì vậy, chúng ta bắt đầu sợ mắc phải sai lầm, sợ bị trì trệ và không chấp nhận đưuọc " đôi khi phải trượt dốc "

Nhưng bức tranh đời thực không bao giờ là đường cao tốc bằng phẳng mà là 1 chuyến đi bộ đường dài với những điều bất ngờ phía trước đang chờ đón chúng ta vượt qua

Cuộc sống luôn có những tai nạn bất chợt, nỗ lực lâu dài không được như ý muốn hay những trắc trở trong mối quan hệ khiến ta suy sụp, cảm thấy đau khổ và hoài nghi chính bản thân

Tại thời điểm đó, tất cả chúng ta đều có quyền chán nản và thậm chí có quyền khóc, thừa nhận những tổn thương không đáng xấu hổ.

Tuy nhiên ý nghĩa của sự trưởng thành là đến cuối cùng chúng ta hiểu ra rằng điều định nghĩa giá trị của mình không bao giờ là chúng ta đứng trên cao đến thế nào mà là cách chúng ta đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, đó mới là giá trị thực sự.

Cuộc đời không phải lúc nào cũng đi lên. Nhưng sau mỗi lần vấp ngã, bạn vẫn có thể chọn tin vào chính mình thêm một lần nữa.

Sức mạnh lớn nhất không phải là khả năng không bao giờ thất bại, mà là khả năng 'phục hồi'. Là khi đã nếm đủ vị chua xót của thất bại, bạn vẫn có thể hít một hơi thật sâu và nói với bản thân rằng không sao cả, lần này mình làm chưa tốt, nhưng mình không phải là thất bại đó.

Vì vậy, nếu lúc này bạn có đang ở dưới đáy thì cũng đừng quá khắt khe với bản thân. Cố gắng nhẹ nhàng chấp nhận tạm dừng , điều chỉnh lại nhịp thở và ngước lên nhìn

Mặt trời vẫn mọc, còn đường vẫn ở phía trước cần tiếp tục tiến lên

Và đến khi bạn sẵn sàng, bạn có thể bắt đầu lại, chỉ cần bạn tin tưởng bản thân thêm 1 lần nữa, điểm khởi đầu mới sẽ ở ngay dưới chân bạn

return to top