THƯƠNG MÀU ÁO TRẮNG

Nội dung

Từ đâu tôi yêu màu trắng!

Màu áo lương tri từ những ngàn xưa

Và tôi thương những buổi trưa

Ai vội vã bữa cơm chưa tròn bụng

Tôi từng nghĩ đời bác sĩ ung dung

Áo blouse trắng sáng ngời tinh khiết

Tôi nào đâu biết...

Những bộn bề, trách nhiệm nặng vai

Có những đêm trằn trọc suốt canh dài

Sợ chợp mắt không kịp giờ cấp cứu

Và hôm nay các anh đâu được ngủ

Covid hoành hành đất nước đủ đau thương

Vì an dân các anh phải lên đường

Ngày hay đêm đâu còn phân định nữa

Và xót lắm khi con còn mùi sữa

Tiếng trẻ thơ nức nở giữa đêm hè

Ôi xé lòng nhưng mẹ phải xa con

Chọn hy sinh cho đất nước vẹn tròn

"Y đức" tiếng vàng mẹ giữ sắt son

Và ngày mai covid sẽ chẳng còn

Có bảng son nào ghi danh công trạng!

Nhưng trên môi nụ cười vẫn rạng

Đã dốc hết lòng vì tính mạng người dân

Và từ đây tôi yêu mến muôn phần

Chiếc áo trắng cho người biết dấn thân

Chiếc áo trắng chưa bao giờ chọn nghỉ

Chiếc áo sáng ngời bền bỉ với thời gian

Cầu cho ai mặc chiếc áo son vàng

Sẽ bình an qua bao mùa dịch

Và dù cho đổi bao mùa lịch

Vẫn rạng ngời y đức tích trong tâm!

***

Huỳnh Cát Dung

Chia sẻ trên Zalo
return to top