Viêm da tiếp xúc nghề nghiệp là tình trạng viêm da xảy ra do người lao động tiếp xúc trực tiếp với các yếu tố có hại trong môi trường làm việc như hóa chất, chất tẩy rửa, kim loại, cao su, nhựa, dầu mỡ công nghiệp hoặc các tác nhân sinh học. Bệnh có thể xuất hiện cấp tính hoặc mạn tính, ảnh hưởng đến sức khỏe, khả năng lao động và chất lượng cuộc sống của người bệnh.
Dựa vào cơ chế gây bệnh, viêm da tiếp xúc nghề nghiệp được chia thành hai nhóm chính:
Viêm da tiếp xúc kích ứng: Xảy ra khi da tiếp xúc nhiều lần hoặc kéo dài với các chất có tính kích ứng như acid, kiềm, dung môi hữu cơ, chất tẩy rửa hoặc xi măng. Đây là thể bệnh thường gặp nhất.
Viêm da tiếp xúc dị ứng: Là phản ứng quá mẫn của hệ miễn dịch đối với một dị nguyên sau giai đoạn mẫn cảm. Một số dị nguyên thường gặp gồm niken, crom, cao su, nhựa epoxy, chất bảo quản và các hóa chất sử dụng trong sản xuất.
Công nhân xây dựng, sản xuất xi măng và vật liệu xây dựng.
Nhân viên y tế, nhân viên vệ sinh môi trường, người thường xuyên sử dụng chất sát khuẩn và chất tẩy rửa.
Thợ cắt tóc, chăm sóc móng, thẩm mỹ.
Công nhân chế biến thực phẩm, thủy sản và nông nghiệp.
Công nhân cơ khí, luyện kim, thuộc da, sản xuất linh kiện điện tử.
Người lao động thường xuyên tiếp xúc với dầu mỡ công nghiệp, dung môi hoặc hóa chất.
Tổn thương thường xuất hiện tại những vùng da tiếp xúc trực tiếp với tác nhân nghề nghiệp như bàn tay, cổ tay, cẳng tay, mặt hoặc cổ.
Các biểu hiện thường gặp gồm:
Da đỏ, phù nề.
Ngứa hoặc cảm giác bỏng rát.
Xuất hiện mụn nước, rỉ dịch ở giai đoạn cấp.
Da khô, bong vảy, dày sừng, nứt nẻ khi bệnh kéo dài.
Tăng sắc tố hoặc giảm sắc tố sau viêm ở một số trường hợp.
Nếu không được phát hiện và xử trí kịp thời, bệnh có thể tái phát nhiều lần, ảnh hưởng đến chức năng lao động, làm tăng nguy cơ nhiễm khuẩn da và giảm chất lượng cuộc sống.
Việc chẩn đoán viêm da tiếp xúc nghề nghiệp được thực hiện tại cơ sở khám bệnh nghề nghiệp theo quy định của Bộ Y tế. Chẩn đoán không chỉ dựa trên biểu hiện tổn thương da mà còn cần đánh giá toàn diện mối liên quan giữa bệnh và yếu tố nghề nghiệp.
Bác sĩ sẽ tìm hiểu:
Nghề nghiệp và vị trí công việc.
Thời gian tiếp xúc với các yếu tố nguy cơ.
Loại hóa chất hoặc tác nhân tiếp xúc.
Tần suất và thời gian tiếp xúc.
Việc sử dụng phương tiện bảo hộ lao động.
Hồ sơ quản lý sức khỏe nghề nghiệp và các tài liệu liên quan (nếu có).
Bác sĩ đánh giá:
Hình thái tổn thương da.
Vị trí phân bố.
Mức độ lan rộng.
Diễn tiến bệnh.
Mối liên quan giữa triệu chứng và thời gian làm việc hoặc nghỉ làm.
Đây là cơ sở quan trọng giúp định hướng nguyên nhân nghề nghiệp.
Đối với trường hợp nghi ngờ viêm da tiếp xúc dị ứng, bác sĩ có thể chỉ định Patch test nhằm hỗ trợ xác định dị nguyên gây bệnh.
Kết quả Patch test cần được diễn giải kết hợp với tiền sử tiếp xúc nghề nghiệp, biểu hiện lâm sàng và các yếu tố liên quan; không sử dụng đơn độc để khẳng định hoặc loại trừ chẩn đoán.
Bác sĩ cũng sẽ loại trừ các bệnh lý da khác có biểu hiện tương tự như:
Viêm da cơ địa.
Chàm mạn tính.
Vảy nến.
Nấm da.
Viêm da tiết bã.
Các bệnh da không liên quan đến nghề nghiệp.
Sau khi đã được chẩn đoán mắc viêm da tiếp xúc nghề nghiệp và đủ điều kiện theo quy định của pháp luật, người lao động có thể được giới thiệu đến Hội đồng Giám định y khoa để đánh giá mức suy giảm khả năng lao động nhằm giải quyết các chế độ bảo hiểm xã hội.
Hội đồng Giám định y khoa không thực hiện chẩn đoán bệnh nghề nghiệp mà căn cứ trên:
Hồ sơ khám bệnh nghề nghiệp.
Hồ sơ bệnh án.
Kết quả khám lâm sàng.
Các xét nghiệm và thăm dò chuyên khoa (nếu có).
Kết quả Patch test (đối với trường hợp phù hợp).
Mức độ ảnh hưởng của bệnh đến chức năng lao động.
Các quy định chuyên môn hiện hành của Bộ Y tế.
Việc xác định mức suy giảm khả năng lao động được Hội đồng Giám định y khoa đánh giá tổng hợp dựa trên:
Mức độ tổn thương da.
Diện tích và vị trí tổn thương.
Mức độ tái phát và tính chất mạn tính của bệnh.
Ảnh hưởng đến chức năng vận động, cầm nắm hoặc các hoạt động nghề nghiệp.
Hiệu quả điều trị và khả năng hồi phục.
Các quy định chuyên môn hiện hành.
Trong trường hợp bệnh tiến triển nặng hơn hoặc xuất hiện biến chứng ảnh hưởng đến khả năng lao động, người lao động có thể được xem xét giám định lại theo quy định để bảo đảm quyền lợi về bảo hiểm xã hội.
Phòng ngừa viêm da tiếp xúc nghề nghiệp cần bắt đầu từ việc kiểm soát yếu tố nguy cơ tại nơi làm việc. Người sử dụng lao động cần áp dụng các biện pháp thay thế hóa chất độc hại khi có thể, cải thiện điều kiện làm việc và trang bị đầy đủ phương tiện bảo hộ cá nhân phù hợp.
Người lao động nên sử dụng găng tay, quần áo bảo hộ và các phương tiện bảo vệ da phù hợp với từng loại công việc; vệ sinh da đúng cách sau mỗi ca làm việc; sử dụng các sản phẩm dưỡng ẩm giúp phục hồi hàng rào bảo vệ da khi cần thiết; đồng thời tham gia khám sức khỏe định kỳ và khám phát hiện bệnh nghề nghiệp theo quy định.
Nếu bạn nhận thấy các tổn thương da tái diễn sau mỗi đợt làm việc hoặc xuất hiện tình trạng ngứa, đỏ da, mụn nước, nứt nẻ kéo dài, hãy đến Bệnh viện Nguyễn Tri Phương để được khám chuyên khoa Da liễu và đánh giá bệnh nghề nghiệp. Việc phát hiện sớm, điều trị kịp thời và lập hồ sơ bệnh án đầy đủ sẽ góp phần bảo vệ sức khỏe cũng như là một trong những căn cứ quan trọng để giải quyết các quyền lợi về bảo hiểm xã hội theo quy định của pháp luật.